Hiển thị các bài đăng có nhãn lãng mạn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn lãng mạn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 19 tháng 11, 2014

Mười năm không xa - Cửu Lộ Phi Hương

“Mười năm không xa” là tuyển tập truyện ngắn của Cửu Lộ Phi Hương. “Mười năm không xa” - mười câu chuyện tình yêu đủ mọi cung bậc cảm xúc: từ khắc khoải mong chờ, từ khổ đau bi ai, từ ám ảnh mộng mị, từ hận thù không nguôi cho đến hạnh phúc vẹn tròn, viên mãn. Người đọc sẽ được dẫn dắt từ hiện đại về cổ đại và vào cả cõi hư thực nơi những vị tiên nhân, những cương thi và cả những vong hồn tồn tại để kể về câu chuyện của họ.

Qua “Mười năm không xa”, mỗi một câu chuyện tình là một bài học ý nghĩa, một lời nhắn nhủ ý nhị dành cho những ai đã, đang và sẽ yêu.

- Câu chuyện “Mười năm không xa”: Sự kiên trì, chân thành sẽ có kết quả;

- Câu chuyện “Khuynh Thế”: Nỗi ám ảnh của một tình yêu không thành;

- Câu chuyện “Đào yêu”: Tri kỷ làm nên đấng anh hung;

- Câu chuyện “Nhẫn Đông”: Trái tim dù có sắt đá đến đâu vẫn có thể tan chảy;

- Câu chuyện “Trần Tiên Sinh và Trình Phu Nhân”: Hạnh phúc đôi khi chỉ là những điều nhỏ nhặt quanh ta;

- Câu chuyện “Tang Ca”: Không bảo vệ được người mình yêu thương nhất, nỗi ám ảnh day dứt không nguôi;

- Câu chuyện “Tuyết Thảo”: Hận thù cũng là một tình yêu rất đau;

- Câu chuyện “Thiên Hiểu”: Ai cũng có quyền yêu thương và được yêu thương;

- Câu chuyện “Phu đào huyệt”: Cương thi thật ra không đáng sợ, chính lòng tham và hận thù mới là nỗi kinh hoàng đáng ghê tởm nhất;

- Câu chuyện “Tử cầm”: Tình yêu không có ranh giới.

Đặc điểm chung nhân vật nữ chính của Cửu Lộ Phi Hương là những cô gái rất mạnh mẽ, dám hy sinh và sẵn sang hy sinh vì chính nghĩa, công lý và vì tình yêu. Họ được tạo ra theo những nét đẹp riêng nhưng người đọc nhớ đến họ nhất vì cá tính của họ. Họ có thể là một cô gái vui vẻ, một cô gái lạnh lùng, một cô gái đa tài, một cô gái ngốc nghếch,… Thế giới nhân vật nam phong phú, cũng có tài năng và cá tính riêng biệt: thông minh, hiếu chiến, tham vọng, nhút nhát, ngây ngô, lãnh cảm,…. Mười cặp đôi, mười câu chuyện tình, bảy trong số mười câu chuyện là cái kết theo mô tuýp “sinh ly tử biệt”. Có lẽ với Cửu Lộ Phi Hương, tình yêu đẹp nhất và có khả năng ám ảnh nhất lại chính là những cuộc tình dang dở. Không quá ủy mị, thừa sự sâu sắc, độ dài truyện vừa đủ, cốt truyện rõ ràng, không trùng lặp. Nếu đọc “Mười năm không xa” kết hợp với nghe nhạc của S.E.N.S, hẳn bạn có thể sẽ giống như tôi, tự lúc nào, nước mắt đã rơi, môi đã nếm vị mặn và trái tim cũng có chút đau nhói.
Lattercia Moon
CTV Thư viện iBookStop
**Vui lòng dẫn nguồn khi chia sẻ, xin cảm ơn** 

Thứ Hai, 10 tháng 11, 2014

Sự thật vụ án Harry Quebert hay chuyện nàng Nola - Joel Dicker

Vậy là những trang cuối của quyển Sự thật về vụ án Harry Quebert hay chuyện nàng Nola của tác giả Joel Dicker đã khép lại sau hơn một tuần bước vào thế giới tiểu thuyết trinh thám hai thời kỳ 1975 và 2008 thậm chí có khi trở về thời điểm 1950, 1960, 1969.

Joel Dicker thực sự đã thuyết phục tôi hoàn toàn với tác phẩm này của anh và tạo một ấn tượng sâu đậm so với những tác phẩm cùng thể loại của các tác giả khác đến từ châu Âu, đặc biệt anh chỉ mới gần 30 tuổi (1985). Tác phẩm của anh chứa đựng nhiều thông điệp đầy tính nhân văn, chạm đến góc khuất tâm hồn người đọc qua các nhân vật, chưa kể trong một tác phẩm văn phong anh biến hóa đa dạng, đan lồng vào nhau; dường như anh đã làm chủ được ngôn từ.

Khi thì rất hài hước với những hình tượng nhân vật và những cuộc đối thoại khiến bạn bật cười kêu lên “ôi trời”, các đoạn đối thoại tự nhiên, ngôn từ bình dị và đời thực. Khi thì rất lãng mạn, ngập tràn cảm xúc và đủ sức lay động trái tim về một tình yêu chân chính và thuần khiết nhưng trắc trở. Khi thì không chỉ đưa nhân vật chính nhà văn - Marcus và trung sĩ Gahalowood mà còn người đọc vào tình thế khó hiểu, bí ẩn và cả không cam tâm khi sự vụ, từng chi tiết vụ án bóc tách một cách cẩn thận nhưng vẫn lọt đâu đó mảnh ghép toàn bộ câu chuyện. Khi thì cảm thấy hụt hẫng, rất muốn căm giận nhưng không thể khi phát hiện ra sự dối trá từ người mình kính trọng nhất, quý mến nhất. Khi thì cảm xót vô cùng cho những số phận của các nhân vật và dường như chạm đến nỗi đau sâu kín nhất của con người hiện đại đó là sự cô độc.

Mỗi chương đều chứa đựng triết lý cuộc sống buộc tôi phải ngừng lại và suy ngẫm. Từ chính bản thân chúng ta cho đến chiến trường cuộc đời mà chúng ta không thể nào thích nghi hoàn toàn, thậm chí phải tự lừa dối chính mình và cả với đời để tồn tại. Sự thật thì tồn tại không thể trên nền tảng của sự dối trá mà là sự dũng cảm đối mặt với sự bất khả của chúng ta. Cuộc đời giống như sàn đấu, chiến thắng không quan trọng mà là chúng ta đã chiến đấu như thế nào trong suốt trận chiến. Chương 28 có đoạn “Đời là cú trượt dài. (...) Điều quan trọng nhất là biết cách ngã”. Biết cách ngã để không trượt dài và đứng dậy đối mặt.

Tác phẩm còn là một cú đấm thẳng vào mặt chúng ta - những ai nuôi mộng làm nhà văn. “Chặt cây đốn rừng để mà in những thứ rác rưởi như vậy là tội phạm. Tỉ lệ cây ít ỏi so với số lượng những nhà văn tồi nhung nhúc trên đất nước này thật không cân xứng…” (trang 99) và dĩ nhiên khi đến bục vinh quang rồi đó không phải là điểm đích. Tiếp nối sau đó hay được tác giả gọi là “sau sách” là căn bệnh trang trắng. Tồn tại là sự vận động không ngừng.

Các tình tiết trong tác phẩm dù cố ý sắp đặt nhưng vẫn đoán ra được tình tiết nhưng cái khéo của Joel là dẫn chúng ta đến một bất ngờ khác mà tôi như một nhân vật ảo đồng hành cùng nhân vật chính cũng phải thốt lên “tại sao lại có thể quên chi tiết này?”.

Đây là tác phẩm rất xứng đáng với thời gian bạn bỏ ra và phù hợp cho đối tượng độc giả trưởng thành 18+. Và nếu bạn muốn trở thành nhà văn thật sự thì đây cũng sẽ là “bí kíp” hành nghề dành cho bạn.

Các bạn có thể mượn đọc từ Thư viện iBookStop, sách hiện đã có sẵn trên kệ :)

Thủ thư Cú Mèo
Thư viện & Không gian tri thức iBookStop
Lầu 5 - 98 Thích Quảng Đức, P. 5, Q. Phú Nhuận, TP.HCM
ask@ibookstop.vn - ibookstop.vn@gmail.com
0903.61.31.67 - (08) 6292 1917
www.iBookStop.vn

Thứ Năm, 30 tháng 10, 2014

7 Kiếp Xui Xẻo - Cửu Lộ Phi Hương

Tôi không phải là một người yêu thích các thể loại tiểu thuyết được viết bởi tác giả Trung Quốc. Từ trước đến nay tôi luôn cho rằng đó là thể loại tiểu thuyết vô vị và dễ đầu độc con người nhất, bởi những vai nam chính, nữ chính đều được tôn lên nét đẹp, tài năng không gì có thể chế nhạo được, lời thoại thì ướt át. Một trong những quan điểm sống của tôi là không có ai hoàn hảo, tiểu thuyết cũng vậy, nhân vật càng hoàn hảo, càng phi thực tế và mộng ước hóa những gì không thật. Con người không nên sống phi thực tế. Tôi lên án chúng. Và cứ thế, cho đến một ngày rất vô tình, tôi đọc tác phẩm 7 Kiếp Xui Xẻo của tác giả Cửu Lộ Phi Hương, tôi đã thực sự bị cuốn vào câu chuyện đó. 

Cốt truyện cũng rất bình thường và dễ gặp như trong phim bộ chúng ta hay xem. Nội dung là hai vị tiên nhân trên cõi thiên giới, chàng là Sơ Không thần quân, người thống lĩnh mười hai thần quân trong phủ Mão Nhật Tinh Quân, nàng là Tiểu Tường Tử, một áng mây lang thang mải mê rong chơi vô tình được Nguyệt Lão say rượu điểm hóa thành tiên. Trong một lần va chạm tại điện Nguyện Lão, vì một cây quạt rách, tính hống hách, kiêu ngạo của cả hai vị thần tiên, họ đã có cuộc chiến dẫn đến hệ lụy khá nghiêm trọng là rối dây tơ hồng, làm tình duyên chốn dân gian bị hủy hoại và hỗn độn. Vì vậy, Ngọc Hoàng Đại Đế đã phạt họ phải cùng nhau trải qua bảy kiếp tình duyên nhằm hóa giải mâu thuẫn của đôi bên. Mỗi kiếp đều là một câu chuyện tình đầy thú vị. Những gì được viết sẵn đều bị hai vị tiên tử đảo lộn, đến Tháp Tháp Thiên Vương phải đau đầu ra lệnh nếu còn không ngoan ngoãn chịu đúng lịch kiếp thì họ sẽ chịu phạt của Diêm Vương. Từ kiếp tình duyên thứ tư trở đi, câu chuyện hấp dẫn hơn khi có sự xuất hiện của một đọa tiên vì tham vọng mà rơi vào tà đạo. Cùng nhau chịu nạn, cùng nhau chiến đấu, quan tâm lẫn nhau, giữa họ đã phát sinh tình cảm mà bởi tính khí ngang bướng và kiêu hãnh của bản thân mà không ai thừa nhận. Câu chuyện kết lại rất hậu. 

Điều khiến tác phẩm này thu hút tôi đó là giọng văn của Cửu Lộ Phi Hương. Cô có một cách kể chuyện rất tự nhiên, vui tươi, hóm hỉnh và hài hước. Cách xưng hô, văng tục của các nhân vật cực kỳ gần gũi, không quá tô điểm, nhấn nhá tài năng. Những tình tiết bất ngờ khiến độc giả buồn vui lẫn lộn. Đoạn thì mãi cười không ngớt, đoạn thì nước mắt đã rơi lúc nào không hay. Cứ thế sẽ không thể ngừng nghỉ mà đọc mãi đến hết truyện để rồi cười mãn nguyện với một chuyện tình oan gia quen thuộc nhưng lại rất riêng. Không phải là nữ nhân là sẽ dịu dàng, nhưng cá tính mạnh mẽ cũng không đồng nghĩa là không thể ấm áp. Không phải cứ là đàn ông là sẽ chững chạc, nhưng khi trẻ con nhất cũng không hẳn là không trưởng thành. Nhân vật và câu chuyện của họ cứ thế lưu mãi trong ký ức tôi. Không biết tự bao giờ, đã đọc tiểu thuyết này đến hơn ba lần. Mỗi lần vẫn y nguyên dư vị ban đầu. 

Lattercia Moon
CTV Thư viện sách iBookStop
** Vui lòng trích dẫn nguồn khi chia sẻ. Xin cám ơn!

Thứ Tư, 6 tháng 8, 2014

Có một tình bạn như thế?

Có một tình bạn như thế là bài viết được viết từ cảm xúc đến từ quyển sách “Nơi cuối cầu vồng” – Cecelia Ahern

Mối liên hệ duy nhất và cũng là lý do tôi quyết định mượn cuốn “Nơi cuối cầu vồng” trong một rừng sách của Thư viện iBookStop, lời giới thiệu sách đề cập đến việc trao đổi những bức thư, bức email qua lại giữa hai nhân vật chính. Nguyên văn thế này: “Nơi cuối cầu vòng, cuốn tiểu thuyết được viết lên từ những dòng thư, những cuộc chat và những tấm bưu thiếp các nhân vật trao gửi cho nhau qua bao năm tháng,...” 

Đó cũng là cách tôi đang dùng để liên lạc với người mình yêu. Một sự đồng cảm và tò mò về nội dung sách theo kiểu thế. Nó chính là cơ duyên đưa tôi đến với những dòng email dí dỏm, những dòng thư ngắn có dài có, đôi khi là viết vội nhưng ẩn chứa sự chân thành, quan tâm và yêu thương dành cho nhau.

Trong suốt hơn 40 năm, một nam một nữ liên tục viết thư cho nhau, chia sẻ với nhau tất cả mọi thứ, từ những bức thư để trong hộc bàn suốt giờ học năm lên bảy (nội dung rất ư thú vị, cái mũi to nhất trên đời của cô giáo chủ nhiệm này, cậu bạn chuyên ăn gỉ mũi này,…) đến kế hoạch trốn học và cùng nhau lang thang khắp nơi trong lần sinh nhật 16 tuổi, những tiết học chán ngắt, những cơn đau dạ dày,… những tưởng chẳng có gì họ không nói cho nhau nghe, đến sau này khi mỗi người có gia đình riêng của mình họ vẫn tiếp tục; vậy bạn có bao giờ nghĩ giữa họ tồn tại thứ gọi là tình bạn?

Guồng máy xã hội quay cuồng, người ta không còn nhiều thời giờ cho nhau. Ít đi những giây phút trao đổi cùng nhau, đơn giản chỉ là chuyện vặt vãnh trong ngày, người ta đã quên mất đi thói quen ấy. Rồi dần dần người ta cảm thấy xa nhau bởi đơn giản ngừng chia sẻ là ngừng cảm thông. Và tôi ước rằng mình sẽ không bao giờ gặp phải hoàn cảnh như thế, nhưng chắc có lẽ khó lắm.

“Cuộc đời chúng ta do thời gian tạo nên. Ngày của chúng ta được tính bằng giờ, lương của chúng ta cũng được tính bằng những giờ đó, kiến thức của chúng ta được tính bằng năm. Chúng ta chộp lấy vài phút vội vàng trong một ngày bận rộn để nghỉ uống cà phê. Chúng ta vội vàng quay lại bàn làm việc, chúng ta xem đồng hồ, chúng ta sống bằng những cuộc hẹn. Ấy thế mà cuối cùng thời gian cũng hết và ta tự nhủ với trái tim ta liệu những giây, phút, giờ, ngày, tuần, tháng, năm và thập kỷ có đang sử dụng theo những cách tốt nhất có thể chưa.

Mọi thứ đang quay xung quanh ta – công việc, gia đình, bạn bè, người yêu… ta chỉ cảm thấy như muốn hét lên “NGỪNG LẠI”, nhìn quanh, sắp xếp lại thứ tự một vài thứ và sau đó lại tiếp tục. (…)”

Một trong số hàng nghìn những suy nghĩ được nhân vật chia sẻ cùng nhau. Hơn 400 trang sách, tôi đi qua đủ các cung bậc của cảm xúc. Chút vui nhộn nghịch ngợm thời học sinh cũng từng viết thư dấu trong học bàn, bị thầy cô bắt được ngượng chín cả mặt, là tôi thôi chứ hai nhân vật chính trong truyện họ dửng dưng lắm, chưa kể là thích thú ấy chứ. Chút ngang bướng truyện trường truyện lớp truyện học tập của tuổi thiếu niên, rồi giận hờn trách móc khi xa cách về không gian, khi nghĩ rằng người kia không còn quan tâm đến mình:

“Gửi tên bạn khốn kiếp kém chu đáo nhất,

Tớ đang viết cho cậu lá thư này vì tớ biết rằng nếu nói thẳng vào mặt cậu điều tớ phải nói thì có lẽ tớ sẽ đấm cậu mất.

Tớ không còn biết cậu nữa rồi. Tớ không còn gặp cậu nữa. Tất cả những gì tớ nhận được là vài dòng viết vội hay cái email ngắn tũn lâu lâu cậu gửi một lần. Tớ biết cậu bận và tớ biết cậu có Bethany, nhưng ê này? Tớ được coi là bạn thân của cậu cơ mà.

Cậu không biết mùa hè này như thế nào đâu. Kể từ khi còn nhỏ chúng ta đã luôn xua đi bất kỳ người nào có thể là bạn ta cho đến khi chỉ còn lại mỗi cậu và tớ. Không phải vì chúng ta không muốn có thêm bạn khác, mà chỉ đơn giản là ta không cần họ. Cậu lúc nào cũng có tớ. Tớ lúc nào cũng có cậu. Bây giờ cậu có Bethany và tớ chẳng có ai cả.

Thật đáng buồn là có vẻ như cậu không còn cần tớ nữa. Tớ cũng cảm thấy mình như những người khác kia, những người đã từng cố gắng trở thành bạn chúng ta ấy. Tớ biết có lẽ cậu không cố tình làm thế, cũng như chúng ta đã không bao giờ cố tình làm thế trước đây. Dù sao đi nữa tớ cũng không rên rỉ về việc tớ ghét cô ta đến thế nào đâu, tớ chỉ cố gắng nói cho cậu biết rằng tớ nhớ cậu thôi. Và rằng, ừm… tớ cô đơn. (…)”

Nguồn: Pinterest
Tình bạn của họ quá đẹp, đến mức họ sống trong nó quá lâu, họ sợ phải mất đi người kia, nỗi sợ lớn đến mức họ đánh đổi tất cả để thà giữ nó mãi mãi như thế hơn là dám chấp nhận thử thách tạo một bước ngoặt để đưa mối quan hệ đi xa hơn. Họ luôn dành sự quan tâm đặc biệt cho nhau nhưng với danh nghĩa tự họ đặt ra là tình bạn thế thôi. Để rồi mỗi bên luôn dằn vặt sao mình không nói thế này, không làm thế kia, không cư xử khác đi… không làm điều đúng với lòng mình. Trao đổi mail với nhau đều đặn nhưng vẫn còn đó những dòng thư được viết ra nhưng chưa bao giờ đến tay người nhận.

Và rồi 40 năm sau, chuyện gì đến cũng đã đến, sẽ là câu trả lời liệu có tồn tại một tình bạn như thế trên đời?

Bạn nếu đang có may mắn ở cạnh người thân yêu của mình, hãy tận dụng cơ hội mỗi ngày để trao đến họ những yêu thương thật sự từ trái tim. Còn nếu bạn đang ở xa, khoảng cách địa lý không cho phép bạn được nhìn ngắm khuôn mặt người thân yêu mỗi ngày, hãy viết thư, gọi điện, email, gửi tin nhắn… bất kì điều gì có thể để họ biết rằng với bạn họ rất quan trọng, họ là tất cả những gì bạn có được trên đời này. Nếu bạn đang yêu ai đó, nhưng nhiều nỗi sợ hãi ngăn bạn thể hiện tình cảm của mình, hãy mạnh dạn thử một lần trong đời vứt bỏ hết để nhắn một cái tin rằng bạn yêu người đó biết bao, cuộc sống vốn dĩ ngắn ngủi lắm bạn ạ, vô cùng ngắn ngủi…!

Phương Ngân
CTV Thư viện sách iBookStop – www.iBookStop.vn
Mọi chia sẻ, thư từ vui lòng gửi về: ibookstop.vn@gmail.com

Các bạn vui lòng trích dẫn nguồn khi chia sẻ lại bài viết này. Xin cám ơn!

Thứ Tư, 18 tháng 6, 2014

Hardboiled, Hard Luck - Banana Yoshimoto

English, please take a read at the bottom.

Hardboiled, Hard Luck (Banana Yoshimoto, Faber and Faber Limited, 2005) là một quyển sách giúp người đọc chạm đến nỗi buồn một cách tinh tế nhất. Nhất là khi bạn đọc tác phẩm này cùng giai điệu du dương sâu lắng của Moonlight Sonate 14 bản số 2, bạn sẽ cảm nhận sâu sắc dáng hình của nỗi buồn, ranh giới giữa thực và ảo, giữa mộng mị và đời thường. Điểm lạ lùng là ở chỗ bạn sẽ không bật khóc hay tuôn rơi nước mắt khi đã nhận ra bạn đã ở tâm điểm của nỗi buồn. Cái hay của Banana Yoshimoto là bà đã dẫn dắt người đọc đến từng ngóc ngách của cảm xúc, góc khuất của tâm hồn để những cảm xúc này nhẹ nhàng tỏa ra vây quanh bạn.

Hardboiled, Hard Luck là hai truyện ngắn riêng biệt. 

Hardboiled là hành trình trở về ký ức nơi nhân vật nữ chính đã rời bỏ để kỷ niệm ngày mất của người con gái mà cô không thể gọi tên cho mối quan hệ của họ. Tình bạn ư? Còn hơn thế nữa khi Chizuru – người con gái ấy luôn thầm lặng bên cạnh, chăm sóc và yêu thương cô như số mệnh đã an bài. Chizuru cũng chưa từng có ý định quen bất kỳ ai khác dù có bị quay lưng bởi nhân vật nữ chính. Còn nếu là tình yêu? Nhân vật nữ chính cũng không dám chắc cô có thật sự yêu thương Chizuru không hay chỉ xem Chizuru là cái phao trong lúc cô mất phương hướng giữa cuộc đời rối ren của cô. Hành trình này đã đưa cô vào một thế giới mộng mị, hư hư ảo ảo và trong thế giới ấy, cô lại tìm thấy Chizuru với một tấm lòng bao dung đã xoa dịu cô, thức tỉnh cô trở về đời thực.

Hard Luck lại là một câu chuyện khác. Đó vẫn là hành trình trở về ký ức của người chị gái với cô em gái Kuni, đã rơi vào tình trạng não chết và gia đình cô đã phải chấp nhận lời đề nghị bác sĩ để giải thoát đời sống thực vật của cô. Song hành cùng cô trải qua những khó khăn này là Sakai, là người anh của vị hôn phu Kuni và là người đã luôn đến bệnh viện không chỉ là cùng gia đình cô chăm sóc Kuni mà là vì tình cảm của anh dành cho người chị. Tình huống ấy đúng như tên truyện – Hard Luck – được ai đó yêu thương, quan tâm, săn sóc là điều hạnh phúc nhưng lại là một sự trớ trêu khi tình yêu ấy đến không phải lúc. Kuni luôn xuất hiện nguyên vẹn trong hơi thở, không gian, cảm xúc của cả hai tựa hồ như một sợi dây vô hình kết nối hai người lại với nhau. Tất cả những gì họ cần là thời gian.

Đây là quyển sách chỉ dành cho những trái tim đa cảm cũng như thích bước chậm qua những lời văn và từ đó mới có thể cảm nhận sâu sắc những cung bậc cảm xúc và ý nghĩ mà Banana Yoshimoto đã viết nên. Ngoài ra, có một tác phẩm khác của nữ tác giả này đã được dịch sang tiếng Việt, phát hành ở Việt Nam năm 2006 với tựa sách là Kitchen.

Các bạn có thể tìm mua tại các nhà sách hoặc mượn đọc từ Thư viện iBookStop. Mọi chi tiết vui lòng truy cập www.iBookStop.vn

Cú Mèo
Thư viện iBookStop
(Xin vui lòng trích dẫn nguồn khi chia sẻ. Cám ơn!)

*****

Hardboiled, Hard Luck (Banana Yoshimoto, Faber and Faber Limited, 2005) is the book drive reader’s feeling to touch the sorrow subtly the most. Especially, you were reading this novel while melody of the Moonlight Sonate 14 No. 2 was lilting; you would profoundly feel in the shape of sadness, the boundaries between fact and fiction, between dreams and real life. The weird thing was that you cannot burst out crying or shedding tears when you was in the middle of melancholy. The beauty of Banana Yoshimoto was in her way to lead the readers to every corner of emotion, every hidden corner of the soul to let this gentle feelings pervade you.

Hardboiled, Hard Luck consisted of two separated stories.

Hardboiled was the journey back to memories, when the female narrator had left, on the occassion of her "undefinited relationship" - girlfriend’s death anniversary. Friendship? Even more than that when Chizuru - the girl was always quite beside her, cared about and loved her as of her fate. Chizuru also never intended to love anyone else even though she was turned away by the female narrator. What if love? Female narrator was not sure whether she really loved Chizuru; or just thought that Chizuru was a buoy when she lost her sense of direction in her messive life. This journey took her into the dreamy world, unreal and in that world, she found Chizuru who relieved her with a big heart, awoke her to return the real life. 

Hard Luck was another story. It was also the journey back to memories of a narrator whose sister Kuni was lying in a hospital bed with her die brain, and her family hardly accepted the doctor’s suggestion to rescue her from vegetable life. During this tough time, Sakai, the brother of Kuni’s fiancé, always went to the hospital not only help her family take care of Kuni but also because of his affection for her. The situation was made sense as the name of tittle - Hard Luck – being loved, concerned, cared by someone was the happiness, however the irony was that love came at the wrong moment. Kuni was always appeared in the whole in breath, space, both their emotions seemed to be an invisible string connecting them together. All they need was just the time.

This is a book for someone who have got the sentimental heart as well as love to walk slowly through the sentences and then deeply feel every emotional level and thoughts that Banana Yoshimoto wrote. In addition, there are another book that was translated in Vietnamese and published in 2006 under the title of Kitchen.

 You can buy this book at bookstores or borrow from iBookStop Library. For more information, please visit: www.iBookStop.vn

Thứ Hai, 2 tháng 6, 2014

Không kết hôn liệu có chết? - Chiêm Qua

Không kết hôn liệu có chết?” (Chiêm Qua, NXB Hồng Đức, 2013, giá bìa 92.000 đồng) là tác phẩm tâm lý xã hội phù hợp với độc giả nữ từ 28 - 35 tuổi vì không phải là chuyện tình lãng mạn, kịch tính mà chỉ đơn thuần là câu chuyện xã hội của ba cô gái trẻ trung, thành đạt và từng trải qua biến cố, thăng trầm trong tình yêu.

Không bi kịch, không lụy tình, ướt át và không tô hồng tình yêu hay tính cách kiểu mẫu hoàn hảo như trong các tiểu thuyết tình yêu khác. Tác phẩm bao gồm những mảnh ghép cuộc đời không chỉ của ba cô gái nhân vật chính trong truyện mà còn của những nhân vật phụ khác ở vai trò người mẹ, người con, đồng nghiệp, người yêu cũ...

Câu chuyện “mẹ chồng nàng dâu”

Trong các nước Á Đông, có thể nói Trung Quốc là đất nước mang nặng tư tưởng phụ hệ, trọng nam khinh nữ, dù các thành phố, thủ đô lớn hiện nay đã có tư tưởng cởi mở, phóng khoáng nhưng ở các thị trấn, làng quê nhà nào có con gái thì xem như đã thất bại vì “nữ sanh ngoại tộc”, “xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử”. Cũng chính bởi tư tưởng này mà qua tác phẩm, tôi có thể nhìn thấy hai hệ lụy của nó:

*Một là, sự đùm bọc, coi trọng con trai của gia đình, nhất là của những bà mẹ đến mức khi đã trở thành người đàn ông thì người con trai này mất đi sự tự lập, quyết đoán và chính kiến của mình. Đó là lúc anh ta chẳng còn biết đâu là lẽ đúng sai và việc cần làm của một nam nhi “đầu đội trời, chân đạp đất”. Có thể bao biện rằng đó là vì sự hiếu thuận với bậc sinh thành nhưng sống bất nghĩa, bất trung thì sau cùng anh ta cũng tự mình trói mình vào thế giới cô độc và thất bại. Chưa kịp thành đại nhân thì anh ta đã trở thành tiểu nhân sống dưới mộng tưởng về quyền đàn ông mà cha mẹ anh không ngừng nhồi nhét, giáo huấn ngay từ nhỏ.

*Hai là, sự nhẫn nhục, chịu đựng sự bất công trong sự đối xử giữa gia đình chồng và nàng dâu đã không làm những nàng dâu trong cuộc nhìn thấu sự việc – người có thể thay đổi sự tàn bạo này chính là các cô. Nếu chỉ vì năm xưa khi về nhà chồng làm dâu phải cam chịu bất bình đẳng và đến đời sau khi con trai mình có vợ, các cô lại lấy cách đối đãi năm xưa áp lên những nàng dâu mới này thì cái vòng tuần hoàn ấy mãi lặp lại. Sau cùng những thân phận phụ nữ ở xó bếp thì mãi ở xó bếp.

Những cô gái hiện đại

Hiện đại không chỉ gắn với cái mác biết cách sống hưởng thụ, ăn mặc hợp thời mà còn là sự thấu hiểu sự việc và con người hợp tình hợp lý, không đặt nặng cái tôi và nhu cầu cá nhân lên trước nhưng đồng thời biết lắng nghe điều tâm khảm mong cầu.

Tiểu Mỹ - cô gái thuộc cung Ma Kết, tài sắc song toàn với vẻ ngoài lạnh lùng nhưng nổi bật trên hết chính là sự điềm đạm, triết lý sâu sắc. Là cô gái đa mưu và thông minh nhất trong nhóm nhưng Tiểu Mỹ không lạm đụng điều đó để tư lợi cho cá nhân mà cô dùng trí của mình đối nhân và dùng tình để thu phục nhân. 

Đứng ở ngã ba đường hoặc là an phận lấy chồng làm dâu vì trót mang tiếng ăn ở với đàn ông nhiều năm, hoặc là từ bỏ chẳng màn sự dèm pha của mọi người thì cô đã chọn cách từ bỏ. Điều đáng kể chính là ngày cô dứt áo ra đi cũng là lúc Du Tử và gia đình anh nhục nhã nhận ra cái cương dùng để thu phục cô chẳng qua chỉ là “cọng lông gà” của tiểu nhân và quên mất họ đang sống trong xã hội hiện đại, tư tưởng đã phóng khoáng hơn.

Đường Đường – cô gái thuộc cung Cự Giải, là cô gái thời thượng, hoạt bát nhưng chứa đựng trái tim mong manh, nhạy cảm, bởi điều đó mà cô là một trong ba cô gái có chuyện tình bi thương nhất và cũng vì mối tình này mà cô mất đi thiên chức làm mẹ, mang trong mình nỗi mặc cảm này và tránh xa các mối quan hệ nam nữ. Tuy nhiên, ở cô vẫn luôn toát lên vẻ lạc quan và bao dung, luôn vì bạn mà xông pha và sau cùng là một kết thúc có hậu cho cô.

Văn Văn – cô gái thuộc cung Sư Tử, văn võ song toàn, phóng khoáng tự nhiên nhưng lại vướng vào gã đàn ông tự xem mình là “cái rốn của vũ trụ” dù là bản chất gã không phải là đàn ông xấu. 

Khởi đầu câu truyện là sự dàn xếp của gia đình hai bên đốc thúc đôi trẻ sớm tiến đến hôn nhân trong khi trước đó một tiếng cô và anh đã chính thức chia tay. Vì cả nể và vì chữ tình chữ nghĩa, Văn Văn đã phải miễn cưỡng chấp nhận kết hôn với Lý Cường. Chính trong quá trình chuẩn bị cưới này, cô và anh dần nhận ra mấu chốt làm mối quan hệ họ trở nên bất hòa là vì sự thiếu hòa hợp tính cách trái ngược của mỗi người. Dù Văn Văn là cô gái đến từ võ môn nhưng cô vẫn là con gái với những mong muốn có được sự lãng mạn, ngọt ngào, quan tâm sâu sắc đến từ bạn trai. Trong khi Lý Cường vẻ ngoài tháo vát, biết quan tâm nhưng anh luôn bộc trực trong lời nói, che giấu suy nghĩ thật trong đầu vì anh sợ người ta sẽ vì đó mà tự phụ, coi thường anh, và cũng phần vì anh tự xem mình là trung tâm vũ trụ. Chính vì vậy, anh và cô luôn khắc khẩu, chẳng ai nhường ai.

Tình yêu

Trong tác phẩm này, tình yêu được nhắc đến không phải là một tình yêu màu hồng, tiếng sét ái tình mà là một tình yêu với trái tim độ lượng, bao dung hơn khi một trong hai đối phương thôi nghĩ về bản thân và hãy biết quý trọng những gì mình đang có. 

Dù rằng tình yêu Tiểu Mỹ và Du Tử không thành nhưng tôi nhận thấy trong đó Tiểu Mỹ đã biết nghĩ cho Du Tử nhưng do Du Tử thiếu chính kiến nên đã đẩy cô ra khỏi cuộc đời anh. Tình yêu của Đường Đường chỉ thực sự đến ở đoạn gần cuối truyện, đó là lúc Bình Tử đón nhận cô không phán xét và ước mong cùng cô hướng về tương lai một cách tích cực hơn, thoát khỏi sự mặc cảm của chính mình. Mặc khác, Quang Tử mặc dù mang tiếng là kẻ phụ tình nhưng trong toàn bộ câu chuyện, anh là người không có quyền lựa chọn và vì bảo vệ Đường Đường và bất kỳ người con gái nào đến với anh nên anh chấp nhận sống như kẻ ẩn dật vì tình hiếu nghĩa với người mẹ mắc chứng bệnh tâm thần phân liệt. Với tình yêu của Văn Văn và Lý Cường, chỉ đến cuối truyện họ mới nhận ra rằng tuy là bất đồng nhau nhưng tình cảm vẫn còn đó và luôn quan tâm, nghĩ về đối phương, cái thiếu của họ chính là từ bỏ cái tôi và cái cần chính là thời gian.

Tác phẩm lấy bối cảnh xã hội hiện đại những năm 2010 ở Bắc Kinh nhưng người đọc sẽ tìm thấy đâu đó dư tàn của xã hội phong kiến cũ vẫn còn đó. Điều quan trọng trên hết, người đọc cũng sẽ tìm thấy sự đấu tranh đến cùng của những cô gái trẻ với khát khao được sống bình đẳng, quyền tự do mưu cầu cuộc sống cá nhân không áp đặt; của những bà mẹ đã từng có quá khứ khổ đau, ám ảnh với mong muốn thay đổi cục diện, xóa bỏ sự bất bình đẳng và trở thành những phụ mẫu hiện đại vun vén hạnh phúc vợ chồng con cái mình.

Sau cùng, Không Kết Hôn Liệu Có Chết là một tác phẩm đáng để đọc để không chỉ hiểu về tình yêu mà còn là tinh thần sống lạc quan dù trong mọi hoàn cảnh, cũng như hiểu thêm về con người, xã hội Trung Hoa thời nay.

Cú Mèo
Thư viện iBookStop.vn
Xin vui lòng trích dẫn nguồn khi chia sẻ. Cảm ơn! :)

Thứ Tư, 7 tháng 5, 2014

Ngày Mai - Gullaume Musso

Vậy là những trang cuối của Ngày Mai (Gullaume Musso, NXB Hội Nhà Văn, 2014, giá bìa 105.000 đồng) đã khép lại, rời xa những ngày giá lạnh, ướt át của tuyết mùa Giáng Sinh ở Boston và New York rồi trở lại với cái nóng oi nồng của những ngày đầu tháng 5. Dư âm đọng lại là sự giá lạnh của một vẻ đẹp hoàn mỹ đã dám vượt qua ngưỡng giới hạn lý trí vì tình yêu. 

Nếu chỉ tách riêng từng nhân vật một, tôi có thể nói rằng:

- Matthew, ngay từ những trang đầu, hình ảnh về anh gần như là mẫu người đàn ông lý tưởng. Anh là một người đàn ông gương mặt trẻ trung, mái tóc cắt ngắn và hàng ria lún phún mang một vẻ quyến rũ khôn cường cùng với tài hùng biện. Những tưởng Matthew sẽ làm một công việc nào đó phù hợp với vẻ bề ngoài của anh như luật sư, công tố viên thì công việc của anh lại là giảng viên môn Triết học. Nhưng sự đối lập đó vẫn chưa đủ nói lên rằng anh là mẫu người chồng chung tình của tất cả các cô gái cho đến khi anh bắt đầu email qua lại với Emma Lovestein. Bằng trò đùa tạo hóa, anh đã tin rằng chỉ có Emma mới có thể giúp vợ anh sống lại, những ngày tháng sống vật vờ, u ám và trống vắng sẽ thôi đeo bám anh từ ngày Kate - vợ anh ra đi. Những ngày thấy ấy thật tàn khốc đối với anh khi chỉ cần một việc không đâu cũng đủ để nó bất ngờ túm được anh, phát cuồng và đánh thức ký ức, có khi chỉ là mùi nước hoa, áo khoác ngoài hay một ca khúc trên đài.

Chỉ đến những nửa quyển sau, độc giả lại nhận ra rằng Matthew cũng chỉ là một người đàn ông bình thường, mù quáng khi anh gặp Kate. Vì Kate anh đã từ bỏ người vợ "đầu ấp tay gối" 4 năm để đi theo tiếng gọi tình yêu sét đánh và sau đó, anh có khi sẽ phải đánh đổi tính mạng mình để trả giá cho sự phản bội này. Và cũng rất bình thường khi Matthew bằng mọi cách kể cả việc bắt cóc chú chó già Clovis của Emma buộc cô phải thực hiện yêu cầu của anh - ngăn chặn vụ tai nản xảy ra đã cướp đi người vợ yêu quý của anh.

Trong xuyên suốt quyển truyện, Matthew gần như là nhân vật khơi màu vì anh mà Emma đã dấn thân vào cuộc điều tra không đâu vào đâu, có khi vô tình vì anh mà cô gặp hiểm nguy. Sau cùng, Matthew đã quên mất việc anh đã từng có khoảng thời gian khốn cùng vì mất vợ, việc anh đã có những email qua lại một cách lạ lùng với Emma - cô nàng của quá khứ rồi đến việc anh gặp cô thực sự ngoài đời.

- Emma, ngay từ những trang đầu, độc giả sẽ cảm thấy xót thương cho cô gái có tâm hồn mong manh, dễ xáo động và buộc phải tìm đến bác sĩ đồng hành trong cả năm trời để có thể ổn định tâm lý, cân bằng trạng thái cảm xúc vốn là tàn dư của người đàn ông tham lam, đã có vợ nhưng muốn trói buộc người tình với mình. Emma không phải là cô gái mạnh mẽ nhưng cô có một ý chí kiên cường và dám nhìn vào sự thật. Có những lúc nó khiến cô mệt mỏi đến mức muốn buông xuôi và ngừng cuộc sống. Điều Emma mong muốn như bao cô gái khác, có một mái ấm gia đình, có một người chồng hết mực yêu thương và cùng nhau chăm sóc những đứa trẻ. Khi biết đến Matthew, Emma đã từng hi vọng rằng anh sẽ là người kéo cô ra khỏi bờ vực của sầu đau, làm lại cuộc đời nhưng cô đã phải xót xa ở vai trò kẻ đến sau khi nhận ra tình yêu mãnh liệt của anh dành cho người vợ quá cố không ngừng âm ỉ qua từng ngày.

Thật ra, Emma có quyền lựa chọn làm hay không làm theo điều Matthew mong muốn. Tuy nhiên, vì nỗi khao khát được yêu thương và phần cũng vì tò mò mà Emma đã tìm đến gia đình Matthew của năm 2010 chỉ để muốn biết người phụ nữ đã khiến trái tim Matthew say đắm và chung tình như thế nào. Cả chính Emma cũng thừa nhận rằng ở người phụ nữ đó đã toát lên vẻ đẹp hớp hồn và hơn nữa, người phụ nữ ấy tài giỏi, thông minh xuất chúng và nắm giữ vị trí trưởng khoa tim ở một bệnh viện uy tín ở Boston. Chính vì nỗi tò mò ấy đã dẫn cô vào vụ việc không mong đợi và cô cũng thấy chua xót cho Matthew khi biết được sự thật đằng sau người phụ nữ hoàn mỹ ấy.

- Kate, nhân vật Kate chỉ thực sự được viết đến nhiều ở chương 19 - Nữ thần Pê ru bất tử, chính tại đó đã nảy mầm tình yêu bất diệt đối với Hoàng tử Đen và vì tình yêu đó, Kate đã lựa chọn cái ác để sống trọn đời cùng hoàng tử đời mình, mặc cho sự thủy chung sâu sắc của Matthew dành cho cô. Xuất thân từ một gia đình danh giá và tưởng chừng tan biến vào hư không khi phải một mình bươn chải sống qua ngày, dường như phải từ bỏ theo người mẹ quá cố thì Nick đã xuất hiện. Sự xuất hiện đó đã mang theo sức sống mới cho cô gái mới lớn tuổi đôi mươi, được theo đuổi ước mơ của mình. Trong tình yêu của Kate với Hoàng tử Đen nó còn mang cả sự hàm ơn mà anh đã trao tặng cô, chính sự chịu ơn cùng tình yêu mãnh liệt của tuổi trẻ đã làm cô trở nên kiên cường và mù quáng hơn bao giờ hết khi dám lấy việc đổi mạng sống của chồng mình để cứu lấy vị ân nhân của mình.

Ở Kate toát lên vẻ lạnh giá và giả dối hoàn hảo đến chính người đọc như tôi cũng đã có khi nghĩ rằng Kate không đáng phải là nhân vật được nhắc đến khi nhân vật này đã chết trong vụ tai nạn và ước gì có thể như Kate khi có được người chồng chung tình như Matthew. Đến khi  mọi sự được vỡ lẽ thì chỉ còn lại cảm giác đông cứng cho một dã tâm trong một thân xác hoàn mỹ.

Hẳn khi đặt tên tác phẩm là Ngày mai, Guillaume Musso cũng như đang gửi gắm đến người đọc thông điệp dù hôm nay cuộc sống của bạn có tồi tệ thì bạn đều có riêng lựa chọn cho mình đó là tiếp tục sống theo cách của mình, từ bỏ hay chiến đấu tới cùng bởi chính bạn là người thay đổi cục diện trong tương lai. Đừng "giá như" mà hãy là "tôi không bao giờ thấy hối tiếc về lựa chọn đó".

Cú Mèo
iBookStop.vn
(Vui lòng trích dẫn nguồn khi chia sẻ. Xin cám ơn!)

Thứ Bảy, 22 tháng 3, 2014

Chuyến du hành kỳ lạ của Ngài Daldry – Marc Levy

Sáng nay vừa mở mắt đã kịp đọc nốt những trang cuối của Chuyến du hành kỳ lạ của Ngài Daldry (Marc Levy, NXB Hội Nhà Văn, 2013, giá bìa 85.000 đồng) và kết thúc hành trình vào một buổi sớm mai của mình. Ngoài trời buổi sớm ấy nhiều mây, u ám, nặng trịch. Cảm giác như là tuyết London đang bao phủ ngoài kia. Dư vị đọng lại như ly cà phê cappuccino đắng dịu, ngọt đầm và và ấm áp đủ để mình nán lại bên chăn ấm nệm êm từ từ nhấm nháp.

Dẫu có thể đã đoán ra được kết thúc ngay từ những trang đầu câu chuyện nhưng cái hay chính là những cung bậc cảm xúc, những trải nghiệm qua từng chương, cứ như đó là chuyến du hành không chỉ của Ngài Daldry và Alice mà còn là của người đọc như mình. Không cao trào nhưng quặn thắt khi quá khứ bỏ quên đã được tìm lại. Không giáo điều nhưng đủ nhận ra thoát khỏi vùng an toàn cũng chính là khi bản thân mình đã tìm thấy chính mình. Không ngọt ngào, bị lụy nhưng đầy chất thơ.

Có thể nói đây là một trong những tiểu thuyết của Marc Levy mà chính ông như là người được giải thoát khỏi vòng an toàn của chính ông. Nếu em không phải là giấc mơ, Gặp lại, Kiếp sau, Bảy ngày cho mãi mãi… là những câu chuyện được viết lên mang tính hư ảo thì Chuyến du hành kỳ lạ của Ngài Daldry chỉ với một nút thắt nhỏ là “bà thầy bói” (thực chất có đúng là bà thầy bói hay không chính người đọc sẽ tự có câu trả lời trong mỗi người) đã mở ra một hành trình không tưởng. Vẫn Marc Levy nhưng không còn thiên thần, ác quỷ, hồn ma, duyên kiếp, đơn giản chỉ là mùi hương.

Cái mình thích ở đây nữa chính là sự mô tả mùi hương chi tiết, cặn kẽ mà ngỡ như mùi hương ấy đang bao trùm quanh mình, như chính mình đang trong không gian ấy, như nhắc lại mình cũng có những mùi hương của ký ức đó. 

(Mèo Ivy)
www.iBookStop.vn